[Review] [30.12.12] ‘Viết và đọc tiểu thuyết’ với Nhất Linh – Hãy đọc nếu bạn muốn hiểu ‘văn’ nghĩa là gì.

Góc nhỏ nhỏ

Vâng, sự thật thì cái tit nghe có vẻ rất giật gân đấy, hoành tráng đấy, nhưng chung quy lại thì bạn viết cái review cũng chỉ là để thỏa mãn niềm vui cực kì to lớn của bạn khi cuối cùng cũng đã rước được ẻm nó về xDDDDDDD *blap blap blap*

.

.

Công lao bao ngày vật vã của bạn đới. ;____; Nói ra thực xấu hổ, bạn là không có điều kiện nên mới phải cực chẳng đã đi sớt cái hình này từ trên mạng về. Chứ bạn là bạn muốn chụp lại cái quyển của bạn. Con yêu của bạn đó ahhhhh :”>

.

Thôi đã mang tiếng là review thì bạn cũng nên viết vài dòng, chứ tình trạng hiện tại của bạn đang rất là điên loạn, có gì mong thứ lỗi.

.

Xin trích lại lời nói đầu của quyển “Viết…

View original post 2,047 more words

Tiếng Nhật theo giới

Khám phá Nhật Bản cùng Kiyoshi

Nam và nữ nói tiếng Việt có khác nhau không? Khẳng định là không luôn… Nhưng nam và nữ nói tiếng Nhật thì khác nhau rất rõ ràng, “thế thì nó khác nhau ở những chỗ nào?” bài viết hôm nay sẽ cố gắng trả lời câu hỏi đó. Với tư cách là những người học tiếng Nhật, biết được sự khác nhau giữa cách nói chuyện, cách dùng tiếng Nhật của 2 giới sẽ giúp cho chúng ta nói tiếng Nhật được tự nhiên và trôi chảy hơn, tất nhiên là cả việc hợp với giới tính thật nữa.

View original post 1,530 more words

Thức dậy vào 4:30 sáng trong 21 ngày, tôi đã học được gì?

Anh Tuan Le

Năm 2014, tôi quyết định tự đặt cho mình một thử thách mới – thử thách mà tôi cho rằng đó là một trong những chiến tích tuyệt vời nhất và tôi từng làm được trong đời.

Thử thách cực kì đơn giản: thức dậy vào lúc 4:30 sáng mỗi ngày, 21 ngày liên tiếp – tôi tự đặt tên cho thử thác này là #21earlydays. Bình thường tôi cũng dậy sớm rồi (6 giờ sáng mỗi ngày), nhưng bây giờ tôi muốn mình dậy sớm hơn nữa. Tôi muốn thử thách bản thân và xem xem mức giới hạn chịu đựng của mình đến đâu. Ngoài ra, thông qua thử thách này tôi còn muốn ‘khoe’ về sự tiến bộ của bản thân tới mọi người, cũng như cố gắng thay đổi một số định kiến của xã hội.

View original post 1,906 more words

Này em ơi

5491654202_3278d19266_b

Này em ơi, cửa lòng em còn mở

Hay là em đã đóng tự giờ

Buồn chi em, những điều vơ vẩn

Cuộc đời mà, đâu thể mãi như mơ

Dậy đi em, vào một sớm tinh mơ

Có dì Ba quẩy hàng ra chợ

Anh Năm cày cuốc dành tiền cưới vợ

Những nụ cười rất đỗi đơn sơ

Này em ơi, cửa phòng sao chưa mở,

Đã biết làm gì với những giấc mơ?

Đừng trông chờ, nhưng cũng đừng lo sợ

Cuộc đời mà, ai rồi cũng bơ vơ…

1/5/2016

Phạm Mỹ An.

Nhiều lần

15202624584_3119c4eece_k

Nhiều lần ta cũng muốn rời đi
Rồi sau đó sẽ là gì, không biết
Nhiều lần ta nghĩ, thôi đừng viết
Cho một người mãi mãi sẽ không yêu.

Nhiều lần cảm thấy ghét thật nhiều
Viết bấy nhiêu là xong, không viết nữa
Người không biết, trái tim giỏi bào chữa
Cho những điều móp méo đau thương

Người đến đây, đến đây ngồi chốt lát
Sài Gòn mùa này khắc nghiệt lắm phải không?
Ta vẫn muốn bên người phút yếu lòng
Dù rằng ta bé nhỏ chẳng thể giăng bóng mát

Nhiều lần ta muốn bỏ mặc người giây lát
Để tự mình tìm một phút bình yên
Một giây thôi mà cũng thấy muộn phiền
Người không biết, người không bao giờ biết

Nhiều lần ta thấy người mải miết
Yêu thương ai, viết cũng không thành lời
Khó lắm đúng không, thôi đừng gượng ép nữa
Quên và nhớ đâu phải chuyện tháng năm.

Rồi có lúc ta cũng yêu người lắm
Cả vòng tay bê không hết tấm lòng
Nhưng sao người gần, mà lại xa đến thế
Kể như từ nhà lội bộ đến xứ Chi.

Nhiều lần ta đã định rời đi
Rồi sau đó thế nào ta không biết
Nhưng ta biết người sẽ không giữ ta thật mạnh mẽ
Bởi đâu có lần nào ta mạnh mẽ đòi đi.

 

1/5/2016.

Phạm Mỹ An.

✓ Seen at …

10710741_848485735195501_2070093770679584507_n

Một lần tôi đến chơi KTX của thằng bạn chí cốt. Ngồi uống nước với nhau cũng tầm được hai tiếng, cả hai mới xoay qua hỏi bừa nhau một câu: Ký tự nào quyền lực nhất trên đời?

Haha. Tôi bảo nếu trên đời thì bó tay, nhưng trên mạng xã hội thì tôi trả lời được đó. Chính là cái dấu  ✓ này nè. Rồi tôi lôi hộp tin nhắn ra đưa nó xem minh họa. Đôi khi chẳng có ví dụ minh họa nào chính xác hơn chính mình đem ra làm ví dụ.

Thời còn đi học, dấu tick được dùng nhiều trong mấy bài trắc nghiệm, mà thường chỉ gặp ở khảo sát thôi. Thiệt không đứa nào ngờ, cái dấu tưởng chừng vô hại rồi một ngày lại trở nên quyền lực đến thế. Một tin nhắn gửi đi, nhận lại chỉ là một dấu tick vô hồn. Lúc đó giá như có thể đấm vào mặt cái đứa đã ban tặng mình cái dấu đó một phát rồi muốn nổi trận lôi đình hay khóc sướt mướt cả đêm thì tính sau.

Dấu tick chính là lời hồi đáp của đối phương: Đã xem.

Không phải tất cả mọi lời hồi đáp đều khiến người nhận dễ chịu.

May mà trong cuộc sống chẳng phải nơi nào cũng có cái dấu tick đáng ghét ấy. Một tình cảm gửi đi với ngàn tâm tư, bối rối và chỉ nhận lại một cái dấu đơn giản như cái phẩy tay nhẹ hều. Thử hỏi có đáng ghét không? Có đáng cho một đấm không cơ chứ? Thế nhưng chẳng phải mọi phản ứng đều (tiêu cực? haha) như nhau. Có người chọn tiếp tục đau khổ và quằn quại dữ dội. Có người chọn đau khổ trong âm thầm. Và có người đã chọn cách rời đi. Và tôi tin, đến một lúc nào đó, rời đi sẽ không còn là lựa chọn mà là bản năng. Chúng ta luôn đi tìm kiếm hạnh phúc cho chính mình, vừa sinh ra đã có bản năng ấy. Vậy nên sẽ chẳng có lý do gì ở lại, nấn ná thêm khi trái tim bị một mũi dao đâm sâu vào còn xoắn xoắn thêm vài vòng và trái tim như tô mỳ bị bỏ quên trong ba tiếng đồng hồ. Thế nhưng chẳng phải sự rời đi nào cũng êm thấm.

Rời đi và tru tréo. Rời đi và mang nhiều đớn đau.

Rời đi mà lòng còn chưa bước được nửa gang tay khỏi cái đồ cà chớn đó.

Nhưng giá mà bất kỳ sự thờ ơ nào cũng được thể hiện bằng một dấu tick thì có phải chúng ta sẽ bớt đi những tổn thương không? Nhiều lần tôi đã nghĩ thế, biết càng sớm thì có thể dễ dàng rời đi hoặc giả biết rồi thì cũng có thể chuẩn bị tâm lý không chờ đợi mong mỏi. Sẽ không có những đêm trăn trở vì sao câu trả lời hôm nay lại nhạt hơn hôm qua, vì sao cái khăn len gửi đi chẳng thấy khen chê gì cả, vì sao và vì sao.

Rồi chúng tôi nhìn nhau, may mà cuộc sống chẳng tồn tại dấu tick đáng sợ nào cả. Bởi đôi lần chúng ta vô tình thờ ơ với bố mẹ, với anh chị em, với bạn bè, với những người thân yêu. Bởi chúng ta sẽ có đôi lần như thế. May mà chẳng có dấu tick nào hiện lên, và cũng may mắn khi họ luôn yêu thương và sẵn sàng bỏ qua tất cả.

Điều đáng sợ nhất trên đời là phải nhận lấy sự thờ ơ từ chính những người mình thương yêu. Chúng tôi không tiếp tục chủ đề ấy nữa. Bởi may mà không có cái dấu đơn giản ấy, mọi cảm nhận mơ hồ hoặc đôi khi rõ ràng về sự thờ ơ mới dễ dàng được bỏ qua. Dù chúng ta đôi khi chỉ vì cái dấu tick đơn giản đấy mà đau lòng.

Và rồi ngay phút đấy lại tự hỏi, đã bao nhiêu lần mình gửi những dấu tick ấy đến những người thân yêu?

30/4/2016

Phạm Mỹ An.

(ảnh của Kites Quotes)

Giã từ.

Đôi khi tôi nghĩ mình đã đi rất xa, rất xa. Thế mà nhìn lại vẫn thấy bản thân chỉ loanh quanh nơi chưa ta chưa hề bắt đầu.

“Cô đơn cô đơn nỗi đau cõi đời lạc lõng như vô tình…”

Những đêm khuya nghe giọng Phương Thanh da diết, tôi thấy lòng buồn đến lạ. Tôi luôn vừa nghe nhạc vừa liên tưởng, vậy nên mới từng có lần nghe Giã Từ Dĩ Vãng xong lại quay sang hỏi mẹ: Mẹ ơi, sao cái cô này đi giữa sa mạc vậy?

Nhiều lần tôi thấy mình như kẻ bộ hành giữa sa mạc mênh mông. Khao khát nhìn thấy một bóng người nhưng xung quanh chỉ có tiếng gió rít lên trong vô vọng.

Vội vàng. Đứt gãy. Hy vọng. Thất vọng.

Cần bao nhiêu can đảm để nói hai tiếng giã từ? Chúng ta nghe quá nhiều khái niệm về bình yên và hạnh phúc. Chúng ta đọc nào là mười bí quyết để có được hạnh phúc, năm lý lẽ để tìm thấy bình yên. Chúng ta đi tìm ở tận đâu xa xôi. Vậy mà nhiều khi chẳng thể biết bình yên và hạnh phúc cũng có thể đến từ hai tiếng giã từ.

Môt lần khác, tôi lại thấy hình ảnh một người ngồi trong một toa tàu. Mắt nhìn đăm đăm vào màn sương mờ ảo. Quyết định rời khi không có nghĩa là vứt bỏ tất cả. Một đoàn tàu lặng lẽ băng mình qua những ảo ảnh. Mang theo rất nhiều, những niềm hạnh phúc, những mảnh vỡ chạm vào là đứt tay.

Giã từ đôi khi không khiến người ta đau lòng. Đau lòng là mãi sau khi nói hai tiếng giã từ mà vẫn thấy mình quẩn quanh ở cái nơi cứ tưởng sẽ là kết thúc đó.

“Giã từ cho ta mong nhớ, yêu thương người mãi mãi thôi…”

29/4/2016

Phạm Mỹ An.

Một cậu bạn

 

12698433_947862978642298_2096399096175158918_o

Đó là một cậu bạn đặc biệt. Chúng tôi quen biết nhau ở lớp học thêm. Cậu chẳng nói gì cả, với bất cứ điều gì cũng chỉ cười mà thôi. Lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện là sau sáu tháng học chung, một lần partner của cả hai đều nghỉ học và giáo viên dời cậu sang ngồi cạnh tôi. Cậu có một đặc điểm mà về sau tôi chẳng thể bắt gặp ở bất kỳ ai: avatarcover Facebook luôn đi một bộ.

Có thể với người khác đó chẳng là gì đặc biệt cả, nhưng nó khiến tôi nhớ đến cậu một cách kỳ lạ.

Cậu thích vẽ, và làm điều đó thầm lặng như nụ cười của cậu trong lớp. Nick Facebook ít khi sáng và thường trả lời rất ít.

Có một sự liên tưởng không thể vô lý hơn giữa cậu và bộ phim Trân Châu Cảng do Ben Affleck thủ vai chính. Lần đầu tiên cậu nhắn tin cho tôi là lúc tôi đang xem Trân Châu Cảng. Đôi khi ký ức gắn người này vào sự việc kia thoạt trông chẳng hề liên quan! Và rồi người ta không thể thoát ra được khỏi sự liên tưởng đó.

Vì một lý do, tôi nhấn unfriend cậu vào một ngày mưa. Chúng tôi chẳng nói chuyện với nhau thêm lần nào nữa ở lớp học thêm. Thi vượt cấp xong, tôi học tiếp còn cậu tạm nghỉ một khóa. Chúng tôi chẳng gặp lại nhau nữa.

Có những người không thể đi cùng ta một đoạn đường dài, nhưng vì một lý do nào đấy, họ đã ở lại ký ức của ta như một lẽ dĩ nhiên. Chúng ta chẳng thể giải thích vì sao cho sự tách rời đó. Dấu chấm hỏi vẫn ở lại, ngày qua ngày trở thành cục mụn trung thành đều đặn mọc mỗi tháng. Chẳng thể lờ đi, nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn. Giống như cậu bạn đấy. Chẳng phải tình yêu. Nhưng đôi lần tôi vẫn tự hỏi: giờ cậu đang ở đâu?

Có những người xuất hiện trong đời ta chỉ để ra đi vào một ngày khác. Chẳng thể lờ đi, nhưng cũng chẳng thể làm gì hơn. Họ trở thành những câu hỏi không bao giờ có lời đáp. Thế là ta tự nhủ, rằng những trăn trở dù có đôi lần trở mình rồi cũng sẽ nguôi ngoai.

Một buổi tối nhiều nỗi nhớ, và tôi chọn cậu để viết về.

 

28/4/2016

Phạm Mỹ An.

(Ảnh lấy từ Facebook của bạn.)

Điều kỳ diệu còn lại.

12993396_1715119675438314_1619443578893989702_n

Hồi nhỏ, mỗi lần mẹ nhờ đi mua dùm cái gì đấy thì cũng ráng đạp xe ngang nhà cái thằng mình thích. Để làm chi biết không? Để khoe với nó là tui giỏi, tui mua đồ cho mẹ nè, thích tui đi! Nhiều hôm may mắn sẽ thấy nó mặc cái quần đùi ngồi chơi trước sân. Nhiều hôm thì không. Thế nhưng cảm giác mỗi lần đi ngang khu nhà nó thì đúng là lâng lâng không tả nổi.

Rồi tôi cũng chóng hết thích bạn ấy. Không còn chạy xe đạp nữa, mẹ cũng không còn ở gần để nhờ mua cân đường củ tỏi. Vậy mà không thôi được cảm giác lâng lâng diệu kỳ mỗi khi vô tình chạy ngang một khu phố.

Có thể người ta cho rằng tuổi thơ đã đi qua cũng mang theo rất nhiều phép màu đi cùng, nhưng tôi không nghĩ vậy. Chúng ta trưởng thành bằng cách chọn cho bản thân một lối rẽ, và bởi chúng ta có những niềm tin khác biệt nên con đường chúng ta đi cũng chẳng giống nhau. Có người đã mất đi những cảm giác diệu kỳ của tuổi trẻ như hưng phấn mỗi lần thấy kẹo bông gòn, nô nức khi thấy chú ve chai xách cái loa “đổi dép mủ đứt lấy bong bóng bay đây em bé ơi”, sợ sệt mỗi lần nói dối tía má,… Chúng ta cũng quên đi cảm giác hồi hộp, lâng lâng mỗi khi đi ngang khu phố nhà ai đó. Và rồi ta cho rằng những điều kỳ diệu đã mất đi.

Hoặc có thể một góc tâm hồn của tôi đã không hề lớn lên, vẫn non trẻ và vẫn còn mãi non trẻ cho đến lúc nào đó…?

Một buổi chiều Sài Gòn.

27/4/2016

 

Phạm Mỹ An